Trong phòng không bật điều hòa, xung quan hơi ngột ngạt.
Nhưng cơ thể Ninh Mật Đường đang được bao vây bởi một cơ thể lạnh băng. Sau lưng là ván cửa, mà phía trước lại là cơ thể rắn chắc tường đồng của người đàn ông, mang theo hơi lạnh, không chút ấm áp.
Mạc Hoài cánh tay buộc chặt, vây cô trong lồng ngực mình.
Anh cúi đầu, sát vào mặt Ninh Mật Đường, môi mỏng mang theo lạnh lạnh, khẽ chạm vào cánh môi non mềm kia. Ấm áp, mềm mại, xúc cảm thật tốt, làm hai mắt đen kịt của Mạc Hoài càng khao khát hơn.
Giây tiếp theo, anh thử hôn lên trêи, môi mỏng nặng nề ấn trêи môi căng mọng của Ninh Mật Đường, anh dùng sức đè ép, bất động. Ninh Mật Đường ngượng ngùng nhìn anh một cái, anh chớp mắt, nhìn lại cô.
Một hồi lâu, Ninh Mật Đường nghĩ anh sẽ dừng lại, thế nhưng, người vẫn luôn bất động từ nãy đến giờ lại tự nhiên vươn đầu lưỡi, ɭϊếʍ môi cô. Cảm xúc lành lạnh kia làm Ninh Mật Đường trừng lớn hai trong mắt, ngập tràn kinh ngạc.
“Ừ, rất ngọt…”
Mạc Hoài thấp giọng nỉ non một câu, đầu lưỡi tiếp tục ɭϊếʍ, một lần lại một lần miêu tả hình dáng môi cô. Cảm giác không đủ thỏa mãn, anh bắt đầu dùng môi lạnh của mình cọ xát hai cánh môi cô, vụng về mà cọ xát, hết môi trêи lại môi dưới, thế này không được, thế kia không xong.
Thân thể mềm mại bị đè trêи ván cửa, dáng người đàn ông quá mức cao, Ninh Mật Đường chỉ có thể vô lực ngửa đầu đón nhận.
Lúc này, Mạc Hoài
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-toi-la-xac-uop/1679529/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.