''Mười năm sau...''
''Đừng nói mười năm, mười ngày anh cũng không chịu nổi, sẽ bị đói chết.''
Sự mỉa mai trần trụi của tôi đã hoàn toàn tổn thương đến lòng tự trọng nhạy cảm và yếu đuối của Cố Cảnh Thành.
Anh ta buông tôi ra, tức giận đến mức bật cười: ''Vậy thì chúng ta hãy cùng chờ xem.''
Đại hội thể thao của trường chính là cơ hội tốt nhất để Cố Cảnh Thành lật ngược tình thế.
Ngày hôm đó, trường sẽ mời các ông lớn trong giới kinh doanh đến tham quan, mọi học sinh nghèo đều sẽ tích cực tham gia thi đấu, nếu thể hiện tốt sẽ được chọn để nhận cơ hội được tài trợ.
Năm nào Cố Cảnh Thành cũng là quán quân chạy dài, thêm vào đó thành tích học tập luôn nằm trong top 3 toàn trường.
Rất nhanh đã thu hút sự chú ý của một ông chủ bất động sản.
Giáo viên chủ nhiệm lập tức kéo Cố Cảnh Thành lại, khen ngợi anh ta hết lời: ''Tổng giám đốc Lý, em Cố là một mầm non tốt của Thanh Hoa, tài trợ cho cậu ấy chắc chắn không sai.''
Kiếp trước, Cố Cảnh Thành thực sự đã thi đỗ vào Thanh Hoa nhưng không phải là mầm non tốt mà là mầm họa. Ai dính vào cũng xui xẻo.
Tổng giám đốc Lý hài lòng gật đầu: ''Được, sau này công ty chúng tôi sẽ tài trợ cho cậu học sinh này năm nghìn tệ mỗi tháng, cho đến khi cậu tốt nghiệp đại học.''
''Năm nghìn tệ?'' Sắc mặt Cố Cảnh Thành lập tức sa sầm xuống: ''Năm nghìn tệ, ông đang sỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-ty-phu-tai-sinh/748675/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.