Khi một người hiện đại xuyên không về thời cổ đại, liệu họ có muốn tạo dựng sự nghiệp lớn lao không?
Chưa hẳn.
Nhưng Công Tôn Trác Ngọc nhất định là loại người như vậy.
Anh có phần kiêu ngạo, đứng trên vai của những người khổng lồ để nhìn lại cổ nhân, luôn mang theo một loại ưu thế kỳ lạ không biết từ đâu mà có. Vì vậy, khi một ngày nọ xuyên không trở thành đứa trẻ sơ sinh cất tiếng khóc chào đời ở Đại Nghiệp triều, anh đương nhiên cho rằng mình phải làm nên điều gì đó.
Anh đọc sách, học chữ, thi khoa cử. Đi trên con đường mà hầu hết mọi người thời đại ấy đều sẽ đi, tuy không hẳn là mười năm đèn sách, nhưng cũng gần như vậy. Cuối cùng, anh được phân về Giang Châu làm một vị tri huyện.
Tri huyện, chính thất phẩm, tuy chỉ là một chức quan nhỏ bé, nhưng chịu khó nhẫn nhịn vài năm, chưa hẳn không có cơ hội thăng tiến.
Thế nhưng, ở một triều đại mà nạn tham ô tràn lan như vậy, làm quan thanh liêm chẳng có mấy đường ra. Công Tôn Trác Ngọc luôn cảm thấy ông trời cho anh cơ hội xuyên không đến đây, chắc chắn là để anh làm nên một sự nghiệp lớn lao, vì thế không tiếc công sức, tìm mọi cách leo lên.
Anh làm tri huyện suốt ba năm, dưới tay chất đầy oan sai chồng chất, vụ án chưa phá được bao nhiêu, nhưng lại thu vơ không ít tiền bạc, cuối cùng lấy đó làm đòn bẩy, thành công gia nhập phe cánh của đám tham quan. Thế nhưng còn chưa kịp hưởng chút lợi lộc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-ve-mot-nghin-cach-cai-tao-tra-nam/918008/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.