Bụi đất quen thuộc đập thẳng vào mặt, suýt nữa khiến Diệp Dư cho rằng mỹ nhân sư tôn từ trên trời giáng xuống, tim hẫng một nhịp, như muốn nhảy lên tận cổ.
Mãi đến khi thấy người từ trong màn bụi bước ra là Chu Miên Miên, nàng mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, tùy tay phủi phủi bụi trên người, hứng thú với Lâm Ngân lập tức tụt xuống đáy:
“Đừng căng thẳng, thấy ngươi trốn học nên trêu chơi chút thôi.”
Vừa rồi sát khí trong cơ thể ngo ngoe rục rịch, cả người nóng bừng khó chịu, nên nàng cố ý chạy một vòng quanh Lễ Phong, coi như tản bớt chút tinh lực dư thừa, đồng thời cũng muốn thử xem, lúc thân thể xuất hiện dị trạng, mình có thật sự sẽ giống ác lang vồ mồi, làm ra hành vi tầy trời với người khác như với sư tôn không.
Xem ra là không được. Lâm Ngân đủ tuấn lãng sáng sủa, Chu Miên Miên đủ nhu mỹ ngọt ngào, dọc đường đi trai gái gặp qua đều không tính là xấu xí, nhưng nàng lại chẳng có nổi nửa phần rung động. Trong đầu từ đầu tới cuối chỉ toàn là bóng dáng sư tôn.
Chỉ vì không muốn tiếp tục nghĩ đến người kia, nên lúc nhìn thấy Lâm Ngân, phản ứng đầu tiên của nàng mới chịu khó bật ra câu hỏi kia.
Hiệu quả vượt xa dự đoán. Vừa rồi còn dám mạnh miệng tưởng tượng cảnh mình và Lâm Ngân hôn môi, giờ phút này nàng giống như bị người tạt thẳng một chậu nước lạnh vào mặt, ngọn lửa nóng trong lòng lập tức bị tưới dập tắt, như một hồi ảo giác hoang đường.
Tổng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bang-thuong-tra-nam-to-su/3006573/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.