Ánh sáng ban sớm len vào cửa sổ xe ngựa trực tiếp chiếu thẳng vào trong, Mộ Niệm Hựu nhăn mặt, đưa tay chà xát đôi mắt vẫn còn mông lung buồn ngủ, nhìn chỗ trống không ngay bên cạnh.
Tiểu Ngưng đâu?
Xoay người ngồi dậy, Mộ Niệm Hựu đi ra ngoài, nào biết vừa ló mặt ra, mũi liền ngửi được mùi thịt nướng thơm ngào ngạt.
“Hì hì, Tiểu Niệm Niệm sớm!!” Nhóc con đáng yêu cười tươi như hoa: “Tiểu Lãng Lãng nướng gà làm đồ ăn sáng nga, có phải rất thơm không?”
“Rất thơm a, sao lại có gà thế?” Đoan Mộc Ngưng đưa đùi gà tới trước mặt mình, Mộ Niệm Hựu thoáng kinh ngạc.
“Ta ngủ không được, cho nên đi bắt a, ngươi mau rửa mặt chải đầu đi , ta và Tiểu Lãng Lãng có để phần cho ngươi.” Há mồm tiếp tục ăn thịt gà nướng, Đoan Mộc Ngưng tươi cười.
Không có Phong Vô Uyên cùng y ngủ, y thực sự không có quen, rõ ràng đã rất mệt, có thể nói chỉ cần nằm ở trong cái ổ chăn ấm áp là sẽ ngủ như heo, nhưng đêm qua y nằm kiểu gì cũng không thấy thoải mái, đôi mắt cứ mở trừng trừng không nhắm lại nổi.
“Cám ơn.” Mộ Niệm Hựu ngọt ngào cười, sau đó bắt đầu rửa mặt chải đầu: “Ngươi sáng sớm đã dậy bắt gà rừng, không ngủ được sao?”
Đoan Mộc Ngưng cắn đùi gà hơi ngừng lại, nửa giây sau lại phục hồi tinh thần, tiếp tục ăn.
“Không muốn ngủ.”
Y đúng là hoàn toàn không ngủ được, thực nhớ cái ôm ấm áp kia.
Lau mặt, Mộ Niệm Hựu khóe miệng khẽ nhếch, sau đó kề sát
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-bao-than-chuy-nhi/1558567/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.