Chương 22 : Mùa mưa kéo dài - "Có thể l**m một chút không?" (2) Trong căn phòng chật hẹp chất đầy dụng cụ, em bị người nọ kéo sát vào lồng ngực, giọng nói trầm thấp, ấm áp vang lên bên tai: "Đừng động, Tiểu Đàm." Giọng nói dịu dàng mang theo chút bất lực, trong tiếng nói còn xen lẫn tiếng nức nở. Đàm Gian cẩn thận ngước mắt lên nhìn. Không gian ngột ngạt bao trùm bởi mùi hương đậm đặc của hormone nam tính, gần như xâm chiếm toàn bộ khứu giác. Vài lọn tóc dài xoăn màu vàng kim lòa xòa trước mắt em, và đúng vào khoảnh khắc ngước nhìn, em chạm phải một đôi mắt xanh biếc ánh lên ý cười. Ở trong tình cảnh này, khi nhìn thấy Kha Phàn vẫn giữ dáng vẻ con người, Đàm Gian lại cảm thấy một nỗi an tâm kỳ lạ trong lòng. Dù sớm đã biết anh cũng là quái vật, nhưng ít nhất anh còn có thể giao tiếp được. Động tác giãy giụa của Đàm Gian khẽ chững lại. Kha Phàn nâng chân dài lên chen vào g*** h** ch*n em, dùng tư thế này để đỡ toàn bộ cơ thể em lên. Anh nhìn em chăm chú, không rời mắt dù chỉ một giây. Những đầu ngón tay lạnh lẽo miết qua khóe mắt đỏ hoe của em, hơi dùng sức một chút. Đàm Gian tội nghiệp níu lấy tay áo hắn, giọng nói mềm mại đến đáng thương, tựa như đang làm nũng. "Sao bây giờ anh mới đến?" Ngũ quan tinh xảo của Kha Phàn ánh lên một tia thỏa mãn kỳ dị. Anh tàn nhẫn hưởng thụ sự phụ thuộc ngoan ngoãn gần như vô thức của em, nhưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2996995/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.