Chương 27 : Mùa mưa kéo dài [HOÀN] Ánh sáng mờ tối gần như chia cắt cả lớp học. Xung quanh, bàn ghế lộn xộn, đặt ngổn ngang không theo trật tự nào. Thẩm Khê lặng lẽ ngồi ở hàng ghế cuối cùng, áo sơ mi trắng sạch sẽ, nhưng lại nhợt nhạt đến mức trông như một cái bóng cô đơn. Ánh sáng u ám phủ lên gương mặt, phủ lên thân hình hắn, giống như bao bọc lấy hắn một lớp sương mờ mịt. Hắn như hòa làm một với những cơn mưa dầm dề kéo dài vô tận ngoài kia. Ánh mắt đen nhánh đó bướng bỉnh khóa chặt lấy em. Khi Đàm Gian quay đầu nhìn hắn, không hiểu sao lại nhớ đến nửa trang nhật ký cũ kỹ, nét bút còn non nớt, mà em từng thấy trong văn phòng của Lâm Giản Hoàn. [Tôi ghét trời mưa, tôi hy vọng thành phố A mãi mãi là những ngày nắng.] [Quái vật bò ra từ đáy biển sâu, chỉ cần xuất hiện thì sẽ kéo theo mùa mưa vĩnh viễn và dai dẳng.] "......" Trái tim Đàm Gian khẽ run lên. Em từng bước tiến về phía Thẩm Khê đang ngồi ở đó. Dáng người hắn gầy gò, nhưng từng bước chân của em lại vô cùng kiên định. Ngăn cách bởi chiếc bàn cũ kỹ, đầu ngón tay trắng nõn của Đàm Gian chạm vào gương mặt băng lạnh tái nhợt của Thẩm Khê. Đôi mắt màu nhạt ấy tựa như những vì sao, nụ cười vẽ lên khóe môi rực rỡ đến chói mắt. "Thẩm Khê, điều ước của em là..." Tiếng thúc giục lo lắng của 001 vẫn vang bên tai, nhưng thời gian như bị đóng băng trong không gian nhỏ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997005/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.