Chương 26 : Mùa mưa kéo dài - Bệnh hoạn , méo mó , bị vứt bỏ ...(2) Thẩm Khê nghiêng mặt, để gò má mình chạm vào ngón tay của Đàm Gian, không chịu ngồi yên mà không ngừng dụi dụi. Rồi đột ngột nói một điều nặng nề hơn. "...Mỗi một người nuốt lấy máu thịt của tớ, khi cùng tớ chia sẻ quyền lực, cũng đồng thời chia sẻ linh hồn." Thẩm Khê ngước mắt lên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Đàm Gian, không chớp. "Vậy nên, bọn tớ có cộng cảm." "Tớ biết lúc Lâm Giản Hoàn hôn cậu, ông ta hôn rất mãnh liệt. Ông ta sẽ m*t lấy đầu lưỡi của cậu, đảo đi đảo lại, vừa m*t vừa l**m, miệng cậu ngọt lắm, khoang miệng vừa ấm vừa ướt, hôn cậu thật sự rất thoải mái." Đàm Gian cảm thấy cả khuôn mặt mình sắp bốc cháy, đến đầu ngón tay cũng tê rần. Toàn thân đỏ bừng như một quả chín mọng, đôi mắt màu nhạt đẹp đẽ mở to kinh ngạc. Thẩm Khê vẫn tiếp tục, giọng hắn chậm rãi, từng chữ từng câu đều phát âm rõ ràng: "Khác với Lâm Giản Hoàn, Kha Phàn hôn cậu không giống thế. Cậu ta thích nuốt nước bọt của cậu, còn rất thích nhìn cậu đỏ mắt, thở không ra hơi. Cậu ta là kẻ xấu xa nhất, trong đầu chỉ nghĩ làm sao để bắt cậu nuốt lấy thứ của cậu ta." "Cái bụng nhỏ dễ thương nhất là khi no căng, rồi cậu khóc, tìm cậu ta, cậu ta sẽ pha mật ong cho cậu uống." "Cậu ta nói, mật ong giúp tiêu hóa." Đàm Gian cảm thấy đầu óc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997004/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.