Chương 30: Giải trí đến chết【3】 "Ồ? Không ra... sữa được à?" (2) Em trông cứ như một tên thổ phỉ con vừa bị đại hiệp đánh bầm dập mà học thành vậy. Vậy mà gã đầu bếp béo kia lại cảm kích đến mức nước mắt giàn giụa, cúi xuống hôn lên mu bàn chân của em: "Ngài đúng là thực tập sinh nhân từ nhất của thành phố B, thần linh chắc chắn sẽ phù hộ cho ngài..." Khi Đàm Gian ôm một đống "tiền hạnh phúc" cùng bánh mì rời khỏi tiệm bánh ngọt đó, đầu óc em vẫn còn ngơ ngác. Lần... lần đầu tiên đi cướp mà lại thắng lợi lớn đến vậy sao? Em cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay đang nắm chặt một chiếc lọ thủy tinh nhỏ xíu, bên trong chứa thứ chất lỏng màu vàng óng ánh, tỏa ra những tia sáng rực rỡ. Theo lời gã đầu bếp béo kia thì đây chính là "tiền hạnh phúc" - đơn vị tiền tệ thông dụng của thành phố B. Mỗi tháng, người ta phải dùng "cảm xúc" của mình để đổi lấy nó, sau đó có thể dùng để mua sắm hàng ngày. Đàm Gian mím môi, cất cẩn thận số tiền mới kiếm được, còn trong chiếc túi bên kia là bánh mì và đồ ngọt vẫn còn nóng hổi. Dù lúc nãy miệng em bảo gã đầu bếp phải bồi thường toàn bộ bánh mì, nhưng với vóc dáng nhỏ bé thế này, em cũng chẳng thể ăn được bao nhiêu, thế nên chỉ chọn vài món trông ngon nhất rồi mang đi. Bây giờ, Đàm Gian cũng bắt đầu thấy đói. Em cắn một miếng bánh mì, chuẩn bị tìm một chỗ tá túc trong ba ngày
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997013/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.