Chương 31: Giải trí đến chết【4】 - Ở đâu ra con phượng hoàng núi này...(1) Bàn tay đeo găng trắng thô ráp vẫn không cam tâm, lại bóp thêm hai cái nữa. Cảm giác khác lạ trước ngực khiến thiếu niên suýt bật khóc, em mím môi, co rút người lại, muốn lùi về sau. Nhưng lại bị đôi bàn tay to ấy kéo trở lại. Ánh mắt của nhân viên tàu chưa từng rời khỏi người Đàm Gian. Em vừa bị kéo vào bất ngờ, đến giờ mặt vẫn còn tái nhợt, hai má vì cọ vào tấm thảm len mà ửng đỏ, hàng lông mi đen nhánh run rẩy không ngừng. Trông cứ như một chú mèo con vừa được đặt lại vào hộp giấy vậy. Hắn ta dừng lại một chút, lòng bàn tay mềm mại, chạm vào đầu nhọn nhỏ xíu, gảy nhẹ rồi lại bóp thêm hai cái. Gương mặt nhỏ nhắn của Đàm Gian lập tức căng cứng, giọng nói vẫn còn run rẩy, rõ ràng có chút tức giận. Thiếu niên xinh đẹp mặt đỏ bừng, tay chân mềm nhũn nhưng vẫn muốn đá hắn. Đôi giày da nhỏ nhọn in lên bộ đồng phục vest đen, để lại một dấu giày nhỏ xíu, xám xịt. "Thả... thả ra, sao mà có được chứ!" Chú mèo nhỏ bị bắt nạt đến mức giương móng vuốt lên rồi. Nhân viên tàu thu tay lại một cách đầy lưu luyến, bóng dáng cao lớn hơi lùi về sau hai bước, chừa cho Đàm Gian một chút không gian rộng rãi hơn. Tầm nhìn vốn bị tấm lưng rộng lớn che khuất giờ mới dần trở nên rõ ràng. Đàm Gian mím chặt môi, im lặng quan sát xung quanh. Khác với những toa tàu thông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997014/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.