Chương 45: Giải trí đến chết 【 18 】 - Em dỗ dành cún con như vậy đấy (2) Mùi hương đối với loài chó là một tiêu chí quan trọng trong việc lựa chọn bạn đời. Đàm Gian cuộn mình trong vòng tay Túc Dương, nếu giờ phút này có thể thả đuôi ra, chắc chắn sẽ vẫy đến mức xoay tròn không ngừng. Còn chưa kịp vùi đầu vào cổ đối phương để tận hưởng giây phút hạnh phúc ấy, một âm thanh sắc bén đột ngột vang lên từ phía cửa bếp— Tiếng lưỡi dao bén ngót cắm phập vào khung cửa gỗ, phát ra âm vang lanh lảnh. Người đứng đó là Murphy. Bộ vest trắng muốt ôm lấy dáng người cao ráo, không vương chút bụi bẩn, nhưng gương mặt tuấn tú của anh ta lại vương đầy vệt máu, loang lổ nửa bên mặt. "Đồng đội tụ họp, đúng là một chuyện đáng chúc mừng." Murphy nở nụ cười hiền hòa, đôi mắt xanh biếc cong thành vầng trăng khuyết, dịu dàng tựa gió xuân. Nhưng cổ tay anh ta khẽ động một cái— Con dao bếp vốn đang cắm sâu trong khung cửa gỗ, ngay lập tức bị anh ta rút ra nhẹ nhàng như không, bất chấp lưỡi dao đã hơi mẻ đi vì va chạm. Bầu không khí xung quanh bỗng trở nên đáng sợ, dù nụ cười trên môi anh ta vẫn không hề thay đổi. Đàm Gian có trực giác của một con thú nhỏ, em có thể cảm nhận được chút gì đó nguy hiểm từ người đàn ông trước mặt. "Nhưng mà, xin lỗi nhé. Bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để phát
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997043/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.