Hắn nhấc khẩu súng săn lạnh lẽo đang tựa ở bên cạnh lên, chỉ dặn một câu bảo Đàm Gian đừng chạy lung tung, rồi vội vã quay người rời đi mà chẳng ngoái đầu lấy một lần.
Đàm Gian ngơ ngác nhìn bóng lưng đang rời đi thật nhanh của Sơn Cửu, không hiểu sao tự dưng hắn lại trở nên kỳ lạ đến vậy.
Mà người thợ săn cao lớn ấy, sau khi chắc chắn rằng sau lưng không còn nhìn thấy đền thần nữa, mới cúi đầu xuống, khẽ đưa tay lên mũi ngửi nhẹ.
Mùi hương ngọt ngào, dịu nhẹ mà ấm áp ấy... như thể vừa phảng phất từ người thần minh tỏa ra, lúc này vẫn còn lưu lại nơi đầu ngón tay hắn.
Hắn như bị mê hoặc, đưa tay lên chạm vào mũi mình, giống như một con chó săn đánh hơi thấy mùi thịt, cứ lặp đi lặp lại mà hít thật sâu.
...
Dĩ nhiên Đàm Gian không thể ngoan ngoãn ở lại chờ Sơn Cửu quay về.
Em vừa mới tới thành phố D, ngoài một ít thông tin được 001 nói trên xe thì hoàn toàn không biết gì về nơi này.
Đàm Gian định rời đền một chút để thăm dò xung quanh, nhưng trên người em vẫn đang mặc chiếc áo thần thánh rộng thùng thình vừa mới tìm được, đi một bước mà như kéo lê cả người theo sau.
Dưới chân cũng lấm lem bùn đất.
Đàm Gian cẩn thận quấn chặt chiếc áo choàng lại một chút, nhưng chất vải khoác trên vai vẫn cứ trượt xuống.
Xương quai xanh xinh xắn và một mảng ngực nhỏ trắng ngần cứ thế lộ ra ngoài.
【Xung quanh không có người dân, cậu có thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997120/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.