Trong nồi sắt sớm đã trống rỗng, chẳng còn gì cả. Cơ thể Đàm Gian vốn nhỏ nhắn, khi đám tảo nước tan ra, em liền ngã nhào vào cái nồi sắt khổng lồ ấy.
"Bộp" – một tiếng trầm đục vang lên.
Trước mắt Đàm Gian chợt tối sầm, đập vào mắt em là thành nồi bằng sắt đã bong tróc lớp ngoài xung quanh.
Chiếc áo choàng trên người em đã bị xé toạc hoàn toàn lúc bị tảo nước tấn công, giờ thì nằm rũ bên dưới như những nếp lụa rũ rượi, trở thành thứ duy nhất còn lại che chắn trên thân hình thiếu niên xinh đẹp.
Đàm Gian mím môi, cố gắng trèo ra khỏi cái nồi sắt to tướng, nhưng còn chưa kịp động đậy thì—
"Cốc!"
Thành nồi mỏng manh, cũ kỹ bất chợt bị ai đó dùng khớp ngón tay gõ hai cái, âm vang trầm nặng.
Cả người Đàm Gian cứng đờ lại vì sợ hãi, em ngồi thụp xuống đáy nồi lạnh buốt, cố gắng điều hòa hơi thở, rồi dè dặt ngẩng đầu lên, thứ đập vào mắt là một đôi cánh trắng muốt.
Ai đó đang đứng bên mép nồi, cúi người nhìn xuống.
Mái tóc dài màu kim vàng rực rỡ, đôi mắt xanh thẳm phản chiếu những tia sáng lấp lánh như vụn băng, gương mặt người ấy sở hữu những đường nét hoàn hảo, sâu hút và điển trai đến kinh diễm. Chiếc áo choàng dài theo phong cách Hy Lạp cổ màu trắng thuần, được thêu chỉ vàng, ôm lấy bờ vai rộng của anh.
Anh hơi cúi đầu, khiến viên pha lê đeo bên tai cũng đung đưa theo, phát ra âm thanh lanh lảnh, trong trẻo như chuông gió.
【Đó là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997122/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.