Sau đó là tiếng bước chân hỗn loạn xa dần, và tiếng súng vang lên dồn dập như điên loạn.
Không có cửa sổ trong kho, Đàm Gian không phân biệt nổi thời gian. Trong bóng tối đặc quánh, mọi mùi hương xộc vào mũi, khiến các giác quan trở nên nhạy bén đến cực độ. Em có thể nghe rất rõ tiếng ai oán phát ra từ phủ Thành chủ.
Mặc dù biết có Sơn Cửu cản trở, tạm thời mình sẽ không bị phát hiện, nhưng em vẫn không thể ngăn bản thân sợ hãi.
Ngón tay lạnh cứng co lại trước ngực, bộ váy đỏ rực trên người bị Sơn Cửu xé rách, em chỉ biết dùng những mảnh vải che trước ngực để tìm chút cảm giác an toàn.
Đàm Gian dịch người, cố gắng điều chỉnh tư thế cho dễ chịu hơn trong thùng, thì chợt có vật gì đó cứng va vào vách thùng gỗ.
"Bịch" – vang lên một tiếng trầm nặng.
Em quay đầu lại theo phản xạ, mới phát hiện ra chiếc gương ma thuật luôn mang theo người đã rơi ra từ khi bị rách áo. Nó đập vào thành thùng rồi lăn vài vòng, cuối cùng dừng lại bên cạnh em.
Trong bóng tối, ánh sáng từ mặt gương phản chiếu lại chói lòa.
Đàm Gian khẽ cau mày, cầm lấy chiếc gương.
Màn hình nhấp nháy liên tục là tính năng trò chuyện riêng của Giáo hội tín đồ, khung chat hiện lên biểu tượng Trình Phong Tuệ viền vàng.
【Phong Tuệ: Tiểu Đàm, hiện giờ em đang ở cùng Sơn Cửu đúng không?】
【Phong Tuệ: Tình hình rất nguy cấp, Tiểu Đàm, em nhất định phải tin ta. Ta lấy danh nghĩa Thành chủ của Thành phố
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997160/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.