Chương 125: Dị Hình [18] - Tất cả chỉ là một cuộc phiêu lưu ... Hai bàn tay Đàm Gian không biết phải đặt ở đâu cho đúng. Em vừa bị Percy đẩy xuống từ một độ cao nửa tầng, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng. Lại thêm chuyện ban nãy vô tình ngồi đè lên mặt Liên Bồ, khiến gương mặt em nóng bừng như bốc cháy. Cả đầu óc cũng quay cuồng, mơ hồ. Nghe Liên Bồ nói vậy, em lại thật sự ngốc nghếch chìa tay ra, mơ màng đặt vào lòng bàn tay hắn. Đầu ngón tay còn khẽ cọ nhẹ, như làm nũng. Hơi thở Liên Bồ khựng lại. Khi bắt gặp ánh mắt màu trà còn đẫm hơi nước của em, anh ta khàn giọng hừ nhẹ, rồi đưa ngón tay nhỏ bé ấy lên môi, dùng chiếc nanh hổ không nặng không nhẹ cọ qua. Chỉ thoáng chốc, Đàm Gian cảm nhận được sự ấm áp mềm mại lướt qua, như lông chim thoáng chạm. Nhưng ngay sau đó, đầu ngón tay lại truyền đến một cơn đau nhói bén sắc. Liên Bồ đã cắn xuống. Cú cắn ấy khiến linh hồn mơ màng của em lập tức quay về với thân xác. Trên đầu ngón tay trắng mịn in hằn một dấu răng đỏ nhạt. Liên Bồ dường như thấy chưa đủ sâu, đầu lưỡi mang theo thô ráp lại chậm rãi lướt qua, để lại một lớp sáng óng ánh trên vết cắn đỏ tươi. Đàm Gian muộn màng rụt tay về, ngẩng đầu trừng anh ta . Anh ta lại bị chính đôi mắt xinh đẹp ấy nhìn chằm chằm, ánh mắt chất đầy sự oán giận, nhưng Liên Bồ chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997185/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.