Ngoài phòng ánh nắng chan hòa, trời xanh mây trắng, mùi hoa lan tỏa nhè nhẹ, ai, ta thật sự là ngốc, trốn ở trong phòng giả bệnh làm chi? Kết quả đã bỏ lỡ rất nhiều cảnh xuân tươi đẹp của đất trời. Mười ngày nay, ta thản nhiên sống ở nơi này, thản nhiên thích ứng hoàn cảnh…thản nhiên chấp nhận có bảy người lão công.
Ta suy tính làm sao mà hưởng bảy người nam nhân này đây? Mỗi ngày một người được lật bài tử một lần thị tẩm? Ta đây…Ách…không không không, ta không thể như vậy, bọn hắn là nam nhân của người khác, ta cớ gì xuyên qua đến lại được hưởng sau? Không muốn, không muốn, toàn bộ không nên nhưng chẳng phải ta cũng là Phong Thanh Nhã sao? Ta là Phong Thanh Nhã, Phong Thanh Nhã cũng là ta. Ta muốn bọn hắn là chuyện thiên địa hợp tình hợp lý thôi, hắc hắc.
“Thê chủ~~~” Đột nhiên một tiếng nũng nịu la lên từ phía trước, một bóng dáng màu hồng xuất hiện ngày càng gần đến khi thấy rõ dung mạo của hắn. Ta thấy hắn quăng cho cho ta một ánh mắt yêu mị oán hận như tiểu tức phụ.
“Ân?”
Ta cảm thấy có ai đang kéo kéo áo ta thì ra là Trọng Thiên. Hắn kéo áo ta làm chi? Chẳng lẽ yêu nam kia có chuyện? Có thể xuất hiện trong phủ này thân phận không tầm thường.
Thân thể đột nhiên bị ôm chặt, ta ngửi thấy một hương thơm nhè nhẹ xông vào vào mũi. Hồng y nam tử liền đứng trước mắt, gắt gao ôm ta.
Oa…thật là soái a…Nhưng ta đã mười ngày chưa tắm, ngươi như vậy ôm ta,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bat-phu-lam-mon/2241844/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.