Dù đi máy bay riêng cũng cần xin phép đường bay trước, nhưng lần này là trường hợp đặc biệt. Từ Yến Bắc đến Cảng Thành, tính cả thời gian chờ đợi và di chuyển, cũng chỉ mất hơn năm tiếng.
Trong năm tiếng đó, vừa phải liên hệ, trao đổi trực tuyến với bệnh viện, vừa phải nắm bắt đầu đuôi sự việc, Hạ Trưng Triều chưa bao giờ mệt mỏi đến thế.
Sáng hôm sau, đợi đến khi Hạ Bảo Gia có mặt, anh đã chờ trong phòng chờ riêng khá lâu.
Anh biết rõ đám cháu và em họ của mình, phần lớn đều khó bảo, ăn chơi lêu lổng. Có đứa dù được ép vào trường danh tiếng, nâng đỡ hết mực, nhưng đụng đến học hành là lộ rõ yếu kém; có đứa dù ngoan ngoãn nghe
lời, từng bước lập gia đình, nắm giữ vị trí cao, cũng luôn cần người khác hao tâm tổn sức dìu dắt.
Họ hàng xa thì anh không quản nổi, nhưng riêng mấy đứa cháu, em họ nhà họ Hạ này, đặc biệt là Hạ Bảo Gia và Hạ Bảo Tứ, đúng là bao cỏ số một và bao cỏ số hai.
Bao cỏ số một (Hạ Bảo Tứ) còn tạm được coi là biết nghe lời, dù học tận bên Mỹ, nhưng sống dưới sự kiểm soát của ba mẹ nên không dám quá quắt, chỉ là bảo lưu một năm về nước chơi bời. Còn bao cỏ số hai (Hạ Bảo Gia) thì từ lúc chưa thành niên đã đòi làm thần tượng, lợi dụng không ai quản thúc, chạy sang Hàn Quốc làm thực tập sinh… Sau này vẫn là anh phải lôi về, ép học cho xong cấp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bay-hon-nhan-tue-truc/2873932/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.