Cậu ấy nói: tôi sẽ đuổi theo hung thủ. 48. Lúc cô bé thay thế Tô Nhĩ thực hiện việc giao dịch, đương sự đang vô cùng yếu ớt tựa lưng vào cây đại thụ nghỉ ngơi. Nhân viên vệ sinh sau khi lột xong da thì yên lặng mang theo dụng cụ rời khỏi, trong mắt của bà ta, con người tàn nhẫn còn đáng sợ hơn cả ma quỷ, mà Tô Nhĩ chính là một ví dụ sống động. Trương Ngật nuốt nước miếng hỏi: "Chúng ta... Cũng đi luôn sao?" Tô Nhĩ: "Cảm phiền dìu tôi đứng lên." Tuy cánh tay đã hồi phục nhưng thần kinh não vẫn còn đang chịu đau, có lẽ là di chứng để lại do mới vừa rồi chịu đựng quá mức. Tô Nhĩ lảo đảo đứng lên, may mắn là cơ thể nhanh chóng lấy lại thăng bằng, từng ngọn cây cọng cỏ dần dần trở nên rõ ràng trong con ngươi. Sau một lúc nghỉ ngơi, cậu vận động ngón tay một chút, rồi mới cúi người nhặt dùi cui điện của bảo vệ lên, thuận tiện lục soát gã ta. Đáng tiếc ngoại trừ một chùm chìa khóa thì không có phát hiện gì khác. Đến khi Tô Nhĩ đi sang bên kia, Trương Ngật giơ một ngón tay lên, xác nhận gã bảo vệ đã chết, hắn vung xẻng bắt đầu đào hố chuẩn bị chôn người, sau khi xong xuôi, hắn cầu nguyện: "Hi vọng thi thể sẽ không bị phát hiện trong khoảng thời gian ngắn" "Khả năng này rất thấp". Tô Nhĩ đang kiểm tra thi thể của một người chơi không đầu, vì lý do cá nhân nên chẳng có bao nhiêu cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bay-ngay-bay-dem/2798350/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.