Ai nói thực tiễn rất quan trọng? 59. Chuyên viên quay phim đi theo một tấc cũng không rời. Đã vào trong biệt thự rồi mà vẫn còn quay chụp, như hận không thể dán luôn camera lên mặt người ta, Tô Nhĩ: "Tôi cần không gian riêng tư". Chuyên viên quay phim lạnh nhạt đáp lại: "Sẽ dừng quay vào những lúc quan trọng". Tô Nhĩ thuận tay lấy một con dao gọt trái cây trên bàn, vừa định đóng cửa nhà vệ sinh thì chuyên viên quay phim bỗng dưng chủ động đặt câu hỏi: "Cậu đi vệ sinh cần phải mang dao à?" Tô Nhĩ học theo giọng điệu lạnh lùng thờ ơ của đối phương: "Mỗi người đều có thói quen riêng". Két. Sau khi cánh cửa bị đóng lại, trong phòng còn truyền ra tiếng khóa trái cửa. Cách một cánh cửa, Tô Nhĩ lấy súng điện ra. Thật ra, cậu đã từng thử nhỏ một giọt máu vào trong súng điện, nhưng lúc đó thiết bị này không có chút phản ứng nào, bây giờ, có sự gợi ý từ những đạo cụ cần hút máu, cậu không khỏi nghi ngờ, có thể trước đây mình dùng quá ít máu. Tay nắm chuôi dao hơi dùng sức, Tô Nhĩ xắn tay áo lên, lưỡi dao sắc bén rạch nhẹ một đường, tạo ra một miệng vết thương. Máu đỏ tươi nhỏ xuống vỏ ngoài màu đen bằng kim loại, hai màu sắc đối lập giao thoa lẫn nhau tạo thành một sự hài hòa không thể nói rõ. Không có tâm trạng để thưởng thức bức tranh này, Tô Nhĩ lựa chọn cầm máu cho mình trước, vết cắt không sâu lắm,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bay-ngay-bay-dem/2798361/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.