"Giúp đàn em à?" Lan Thâm cất lời mang theo hàm ý.
Tutu lễ phép chào hỏi anh.
Lâm Miêu ôm bịch thức ăn cho mèo lúng ta lúng túng, ánh mắt Lan Thâm nhìn cậu không gợn sóng.
Thế này ngược lại càng khiến Lâm Miêu Thấy chột dạ.
Xét về tâm cơ, cậu làm sao sánh được với Lan Thâm, anh luôn biết cách nắm bắt mọi cơ hội để chiếm hời từ cậu.
Khóe miệng Lâm Miêu mím chặt, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Lan Thâm, nếu trên đầu cậu có đôi tai thì chắc nó đã dựng đứng lên rồi.
Dù hơi ngốc nghếch, nhưng cậu vẫn cảm nhận được bầu không khí có gì đó sai sai.
Lan Thâm không biểu hiện ra ngoài, nhưng quanh người anh như đang tỏa ra hơi thở của sự bất mãn chua lòm.
"Anh Lâm Miêu, chúng ta cùng bê nha."
Cô nhóc vẫn lo cậu không bê nổi, ngại không dám đứng nhìn mà không làm gì, bèn chủ động đưa tay ra giúp.
Lâm Miêu nghiêng người tránh sang một bên theo bản năng, sợ bị Lan Thâm nắm thóp rồi mượn cớ trêu chọc.
Ngay sau đó mới phản ứng lại, cậu ấp úng giải thích: "Không sao, không sao, không cần đâu..."
Cậu chớp mắt, liếc sang Lan Thâm: "Anh ấy, anh Lan Thâm giúp là được rồi."
Lan Thâm cười như không cười nhìn cậu: "Anh giúp à?"
Lâm Miêu cắn răng, cố gắng dời đi sự chú ý của anh: "Đúng......"
Giọng cậu dần nhỏ lại, tiến sát hơn về phía Lan Thâm, giọng điệu chột dạ nên mềm nhẹ, nghe như đang làm nũng: "Coi như giúp em đi, em thật sự không bê nổi."
Nghe câu này, mọi toan
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/be-meo-yeu-tham-toi-tuyet-dia-kim-lu/2754616/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.