Lại qua thêm một cuối tuần nữa, Trịnh Minh Hoa gọi Lục Nghê và Trần Diên về nhà.
Sắp vào mùa đông rồi, Trịnh Minh Hoa nhờ người giúp việc ở nhà mua nguyên một con cừu ở quê, một nửa để nhúng lẩu, một nửa để nướng xiên, nói rằng ăn thịt cừu thì mùa đông sẽ không sợ lạnh.
Trần Diên vô cùng bất mãn với kiểu hành vi của người đã về hưu, sa vào chủ nghĩa hưởng lạc, còn chạy tới trước mặt người trẻ tuổi mà tặc lưỡi khoe khoang, bởi vì dạo này anh bận rộn đến mức chẳng khác gì cháu trai.
Lục Nghê thì thấy cũng ổn, cô không có quyền từ chối. Trên đường đi, Trần Diên càu nhàu vài câu, cô dùng giọng điệu nhàn nhạt an ủi anh, bảo anh đừng để lộ sắc mặt khó chịu, bố mẹ ngày xưa nuôi anh cũng rất vất vả.
“Hừ hừ.” Anh không cho là vậy, nói: “Em ngoan thế này, hợp làm con của họ hơn.”
Việc ứng phó với những chuyện vặt vãnh trong gia đình vốn không phải sở trường của Trần Diên, vừa đến nhà bố mẹ là anh đã nằm phịch ra ghế sofa, không động đậy.
Bệnh tình của bố Trần đã hồi phục, thấy Trần Diên khó chịu, lại có tinh thần để mắng người, Trần Diên lặng lẽ đeo tai nghe lên. Trịnh Minh Hoa gọi Lục Nghê vào phòng, lấy ra một chiếc hộp từ trong két sắt.
Quả nhiên, bà lại muốn tặng quà cho Lục Nghê.
Một chiếc vòng tay ngọc bích xanh biếc. Lục Nghê không nghiên cứu về phỉ thúy, nhìn không ra chủng loại. Trịnh Minh Hoa nói với Lục Nghê rằng, đây là một món đồ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ben-bo-duy-tuu/3002821/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.