Từ nhỏ, Lâm Xuyên đã chững chạc hơn so với bạn bè cùng trang lứa. Suốt một thời gian dài, anh là điển hình cho kiểu “con nhà người ta” chính hiệu, mà thực ra bây giờ vẫn vậy.
Chỉ là giờ đây, ai nấy cũng đều hiểu, việc so sánh ấy vốn dĩ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Nếu anh luôn giữ được sự tỉnh táo, luôn biết cân nhắc giữa lợi và hại thì chắc chắn cuộc đời này sẽ vô cùng suôn sẻ.
Mạnh Tri Lâm cũng không biết nên nói gì. Nếu anh ta đặt mình vào vị trí của Lâm Xuyên, chắc chắn anh ta sẽ không lựa chọn yêu đương ở cái tuổi này – độ tuổi mà giai đoạn còn có thể ngây thơ trong chuyện tình cảm đã qua từ lâu rồi.
Bảo Lâm Xuyên là người bốc đồng à? Không phải vậy.
Nhưng chính vì anh không phải loại người bốc đồng, vậy mà cố tình bốc đồng vào thời điểm như thế này mới càng khiến người ta cảm thấy điên rồ. Một kiểu điên rồ rất đỗi bình thản.
Lâm Xuyên và Mạnh Tri Lâm, một trước một sau quay lại phòng bao.
Đường Nguyệt Thư ngửi thấy mùi khói thuốc rất nhạt trên người anh, bèn ghé sát lại, khẽ hỏi: “Anh hút thuốc à?”
“Bị ám mùi à?” Lâm Xuyên cũng cúi đầu ngửi thử, rồi nói: “Là Mạnh Tri Lâm hút đấy, anh bị ám mùi từ cậu ta.”
Đường Nguyệt Thư không nói gì thêm.
Thấy thời gian cũng không còn sớm nữa, mọi người lần lượt ra về.
Cô bé Đào Dũng Dũng ngoan ngoãn ngủ yên trong lòng ba suốt buổi tiệc. Giữa chừng, vợ của Đào Diệp Khiêm định bế thay,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ben-trang-hy-phuc/2839424/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.