Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.
Đại thảo cầu xoay tròn trên không, biểu tình Bùi Tập Dạ vẫn luôn thâm trầm, con ngươi tinh xảo phản xạ ánh sáng, lưu quang rạng rỡ.
Phí Tông luôn đi theo hắn, mở to hai mắt nhìn Bùi Tập Dạ, lại nhìn thảo cầu xoay tròn phát sáng trên không, thần sắc càng ngày càng lo lắng. Nhưng nhìn biểu tình kia của Bùi Tập Dạ, hắn lại không dám quấy rầy.
Nhìn đi nhìn lại mấy lượt, Phí Tông cực kỳ thiếu kiên nhẫn: “Ngươi rốt cuộc đã nghĩ ra biện pháp nào chưa? Nếu chưa có, vậy để cho lão tử lên.”
Bùi Tiểu quay đầu thản nhiên nhìn Phí Tông một cái: “Phí Tướng quân tính làm cái gì?” Ý nghĩ của những người đơn giản có khi lại rất hữu dụng, hắn muốn xem tên đầu gỗ này muốn làm gì.
Phí Tông nghẹn lại, sau đó rút đao: “Chém!”
Bùi Tập Dạ nhìn hắn như nhìn một tên ngốc vài giây, sau đó lui về sau mấy bước: “Mời.”
“Ngươi…hừ, ngươi đừng tưởng lão tử không biết gì. Kỳ thật chính ngươi cũng chẳng có biện pháp nào cả, ngươi đang tính nhìn lão tử xuống tay đúng không? Một đao này của lão tử mà chém vào, nếu thất bại, ngươi chế giễu. Còn nếu thành công, ngươi cũng có thể nghiên cứu một phen. Đừng tưởng lão tử ngốc, lão tử không chém nữa.”Phí Tông thu đao, lời nói ra miệng khiến Bùi Tập Dạ cũng phải kinh ngạc. (MTLTH.dđlqđ)
Hắn cười rọ lên, khuôn mặt xinh đẹp như búp bê càng thêm đáng yêu: “Không nhận ra thì ra Phí Tướng quân cũng là một người có đầu óc. Thật đáng mừng! Chúc mừng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/benh-vuong-tuyet-sung-doc-phi/1616928/chuong-147-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.