Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.
Bụng vẫn còn rất đau, dù mệt mỏi muốn ngủ nhưng vẫn không bỏ qua được.
Tiếng bước chân vang lên, dừng lại trước cửa, Phong Duyên Thương tay bưng khay đồ ăn, tay mở cửa, thức ăn trong bát vẫn còn bốc hơi.
“Vương phi, uống chút canh rồi hãy ngủ.” Phong Duyên Thương bưng khay lại gần giường, nhẹ giọng gọi nhỏ.
“Đau, ta ngủ không được.” Nàng mở mắt ra, trong phòng rất tối.
“Còn đau sao? Vậy phải làm sao bây giờ?” Hắn ngồi xuống, nhìn nàng đầy đầu mồ hôi, vội vàng lấy khăn lau cho nàng.
“Không sao, cố chịu mấy ngày là ổn rồi. Đứa nhỏ có phải đang uống sữa hay không? Ta không nghe thấy tiếng con khóc.” Chưa gì Nhạc Sở Nhân đã cảm thấy rất nhớ bé con rồi, nàng mở to mắt nhìn hắn. (MTLTH.dđlqđ)
“Đứng nghĩ nữa, chốc lát ta cho người bế con lại cho nàng. Nàng nhanh uống canh đi, không khéo nguội.” Tự mình nâng bát bón cho nàng. Bé con nhìn lúc nào cũng được, chuyện quan trọng bây giờ là nàng cần phải điều dưỡng thân thể, có điều gì không thoải mái là lưu lại cả đời.
“Đứa nhỏ này họng khỏe thật, đến tận bây giờ lỗ tai ta vẫn còn cảm thấy ong ong.” Uống vài ngụm canh, tốc độ của nàng dần chậm lại, thế nhưng vẫn không quên lão nhị vừa ra đời kia.
Nhìn nàng, khuôn mặt Phong Duyên Thương có chút bất đắc dĩ: “Ngủ một giấc thật ngon, đợi đến lúc dậy rồi nàng sẽ nhìn thấy con.” Trong phòng ngủ không khơi đèn, ánh sáng dần tắt.
Đau đớn dần dần hết, Nhạc Sở Nhân ngủ rất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/benh-vuong-tuyet-sung-doc-phi/1617025/chuong-167-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.