Quý Lâm nằm trên giường, tim đập bình bịch cực nhanh, lời của Giang Khải nhiều ẩn ý quá.
Cậu nằm một lúc, chợt nhận ra hôm nay mình vẫn chưa bôi thuốc trĩ. Tuy rằng chỉ có buổi sáng hôm đó và sáng hôm sau chảy máu nhưng Quý Lâm vẫn sợ hãi, không dám biếng nhác, chỉ sợ để lại di chứng gì thôi. Cậu thở dài một hơi, xuống giường, cầm thuốc mỡ lên rồi bất đắc dĩ tiến vào nhà vệ sinh.
Điền Khoa thực sự không chịu đựng nổi việc chạy mười vòng, toàn bỏ cuộc giữa chừng, ngày nào Quý Lâm cũng chạy cùng Giang Khải. Bởi vì lượng vận động nhiều nên buổi tối cả hai thường xuyên cùng đi ăn khuya, sau vài lần qua lại, đôi bên đã trở nên quen thuộc, thậm chí thỉnh thoảng còn trò chuyện tào lao trên WeChat.
Sau hơn nửa tháng huấn luyện, hôm nay huấn luyện viên tổ chức một trận thi đấu để xem thành quả luyện tập của mọi người.
Trận đấu bắt đầu, Điền Khoa truyền bóng cho Quý Lâm, Quý Lâm dẫn bóng chạy về phía rổ đối diện, Triệu Bằng Huy kèm sát ngay bên, muốn cướp bóng từ tay Quý Lâm. Quý Lâm né tránh, giả bộ chạy về, không ngờ bị Triệu Bằng Huy nhìn thấu, bóng bị cướp đi.
Quý Lâm vồ hụt ngã nhào xuống đất, phịch một tiếng… Làn da trắng nõn đập xuống dưới sàn, đầu gối, bàn tay, cánh tay đều bị thương. Vết thương ở phần đầu gối trông rất nghiêm trọng, trầy một lớp da, máu tươi rỉ ra trộn lẫn với bụi đất, nom mà giật mình.
Điền Khoa còn chưa kịp chạy đến chỗ cậu thì đã thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-benh-tri-roi-yeu-duong-the-quai-nao-day/2701136/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.