Nhan Bạch Tịch bỗng nhiên nhón chân, dùng trán cọ cọ vào cổ anh: “Có mồ hôi sao?” “Em không cảm thấy gì cả.” Cô nói. Lúc trán cô áp lên, chóp mũi chạm vào xương quai xanh của anh. Bạc Ngạn hơi cúi mắt, bị cô cọ cho lòng dạ hơi ngứa ngáy. Tiếp theo cô lại giơ tay, sờ lên trán anh, sau đó hạ tay xuống xoa xoa đầu ngón tay, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh cũng có mồ hôi mà.” Bạc Ngạn bị chuỗi hành động liền mạch này của cô làm cho bật cười. Kỳ thực cô đã diễn rất giống, hơn nữa anh cũng rất dễ mềm lòng trước chiêu này. Nhưng anh còn muốn thứ khác. Anh nắm cổ tay cô, ngón cái v**t v* làn da cô một chút, hơi nghiêng đầu: “Lại lừa anh.” “Ừm?” Nhan Bạch Tịch ngẩng đầu, lắc lắc hai cái, “Không có mà.” Bạc Ngạn nhìn sắc mặt cô, nửa giây sau, nắm lấy gáy cô, cúi đầu hôn xuống. Vừa rồi lúc cô áp lên, không chỉ có chóp mũi, mà môi cũng chạm vào da anh, thật sự rất muốn hôn. Anh đè người cô vào cạnh cửa hôn một trận thỏa thích, tay phải vòng ra sau lưng cô, nắm lấy hai tay cô ấn l*n đ*nh đầu. Nhan Bạch Tịch có chút kháng cự, hơi hơi rút tay xuống, giây tiếp theo bị Bạc Ngạn giật lấy điện thoại. Ngón cái anh lau môi, lùi lại hai bước, giơ điện thoại lên cao. Nhan Bạch Tịch đuổi theo về phía trước: “Anh lấy điện thoại của em làm gì?” Bạc Ngạn liếc nhìn màn hình, có một cuộc gọi nhỡ từ số lạ, rất không bình thường, nhưng anh không muốn so đo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-ngay-thu-ba-chau-phu-tieu-thap-tam/2797935/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.