Từ trên sân khấu đi xuống, Bạc Ngạn trực tiếp túm cổ tay cô kéo người ngã vào lòng mình. Nhan Bạch Tịch mặc váy dài, bị kéo như vậy, thiếu chút nữa té ngã, nhưng sẽ không ngã, Bạc Ngạn đã sớm đỡ lấy cô, chút trọng lượng này của cô, đối với anh mà nói quá nhẹ. Dưới ánh đèn mờ ảo, anh ngồi trên ghế sô pha dài, còn cô chống tay vịn đè lên người anh. Cô hồn vía chưa định: “Anh làm gì vậy?” Bạc Ngạn xoa xoa cổ tay cô: “Khúc cuối em nói gì trên sân khấu thế?” Câu nói vừa rồi làm người khác tê dại cả người, không bắt cô nói lại một lần thật sự khó chịu. “Không nói gì…” Nhan Bạch Tịch chống tay vịn cẩn thận rời khỏi lòng anh. Bạc Ngạn túm cánh tay cô lại kéo người về, cũng mặc kệ còn đang ở bên ngoài, cứ thế ôm eo giữ chặt cô: “Được, vậy lát nữa anh tìm ông chủ xin lại camera giám sát.” Nhan Bạch Tịch đánh anh: “Anh buông em ra, camera giám sát gì chứ?” Bạc Ngạn vòng qua khoeo chân cô, trực tiếp ôm người ngồi lên đùi mình, sau đó điện thoại gõ vào tay vịn: “Vừa nãy chưa kịp ghi âm, tìm ông chủ cắt đoạn camera đó cho anh, bao nhiêu tiền anh cũng trả.” “Ghi âm cái gì?” “Ghi âm lời cuối cùng em nói trên sân khấu, em không phải nói em quên rồi sao? Anh đi cắt camera, về nhà bật lặp đi lặp lại.” “Không được!!” Nhan Bạch Tịch hít sâu một hơi, cũng mặc kệ tư thế ngồi trên đùi anh có bị người khác nhìn thấy không, nắm lấy cổ áo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-ngay-thu-ba-chau-phu-tieu-thap-tam/2797970/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.