“Em không cần,” Nhan Bạch Tịch lùi người lại, hận không thể giấu mình đi, “Em làm sao mà làm được…” Rốt cuộc là ai làm ai chứ, anh có thể rõ ràng được không. Tay trái Bạc Ngạn dùng sức, giữ chặt tay phải cô ấn sau lưng cô kéo cô lại đây, dẫn cô ngồi lên eo / bụng mình. “Sao em lại không biết, giống như vừa rồi ở phòng tắm ấy, anh muốn nhìn em ở trên,” giọng anh mang theo một tia khàn khàn quyến luyến mời gọi, “Sau đó em làm anh.” Anh nhấn mạnh. Tay Nhan Bạch Tịch chống trên người anh không có sức lực, cứ thế chống ở bên hông anh, d*ng ch*n ngồi trên người anh. Cô không động đậy, vẫn luôn duy trì tư thế này nửa cúi đầu, giả chết, giả vờ nửa ngày, cơ thể bắt đầu hơi cọ về sau, ý đồ rời khỏi khu vực chính xác. Sợi tóc từ một bên tai cô rũ xuống, che khuất nửa gò má cô, nhưng lỗ tai lộ ra vẫn đỏ ửng. Thật đáng yêu. Bạc Ngạn bật cười lười biếng, khuất chân, đầu gối thúc nhẹ vào lưng dưới cô, bắt cô ngồi về phía trước, vô cùng mạnh mẽ: “Ngồi đúng nào, bảo bối.” “Anh không cần gọi em!” Tay trái đang rảnh rỗi của anh v**t v* sườn đùi cô: “Chưa dùng cho em, dùng cho anh rồi, sao em còn không phối hợp?” “Em, em phối hợp thế nào chứ…” Giọng cô rất nhỏ, mang theo một tia nức nở sắp suy sụp. Áo choàng tắm của cô đã sớm hoàn toàn bung ra, từ trên vai tuột xuống, rơi ở hai bên cánh tay, bên trong cái gì cũng không mặc, có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-ngay-thu-ba-chau-phu-tieu-thap-tam/2797971/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.