Vì vậy, cô vật vã đứng dậy, bổ nhào về hướng của Phong Kiêu..
Cô thảm thương như vậy cầu xin nói: "Tôi nóng! Nóng quá..".
"Muốn chết!". Phong Kiêu lùi về phía sau, đôi mắt hoa đào nheo lại, phóng ra hàn ý lạnh lẽo, đưa tay lạnh tanh.
Phong Kiêu anh, ghét nhất là có nữ nhân quấn lấy!
Nhưng trong lúc vô tình chạm vào da thịt nóng bỏng của cô, anh kinh ngạc nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Cô bị hạ xuân dược?".
"Tôi, tôi không biết..". An Mộc ra sức lắc đầu.
Lời nói nhảm trong miệng cô, ngay cả chính cô cũng không biết chính mình đang nói gì.
Cô thở dốc, trong ngực phập phồng dữ dội: "Tôi sẽ.. cho anh tiền..".
Xùy..
Người đàn ông cong khóe môi, cười ra tiếng.
Tựa hồ như nghe được truyện cười cực hay.
Anh sống hơn hai mươi năm, luôn luôn đều là các nữ nhân vội vàng cầu xin anh bao dưỡng, khi nào thì lại có một nữ nhân, ngữ khí ngông cuồng, muốn dùng tiền bao dưỡng anh?
Nhưng cơn giận vừa rồi đã âm thầm tan biến.
Ánh mắt An Mộc mơ mơ màng màng, điềm đạm đáng yêu nhìn anh, vẻ mặt khẩn cầu, giống như con mèo nhỏ bị vứt bỏ.
Đôi mắt đen của Phong Kiêu tối sầm lại.
Không nghĩ tới.. nhiều năm như vậy, lần đầu tiên anh có chút động tâm, đúng là đối với một người con gái ngay cả diện mạo cũng chưa thấy.
* * *
Xuân dược mạnh mẽ, làm cho người ta bên trong sung sướng cực hạn, mất đi lý trí.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-sung-vo-cua-ong-trum-giai-tri-co-vo-ngoc-ngot-ngao/1292340/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.