Nàng muốn gọi Minh Hỷ dậy, nhưng dưới chân lại như bị đổ chì khiến nàng không thể động đậy được.
Chắc là trời sắp mưa, một trận gió lớn thổi mạnh qua, lại có thêm một tiếng đập cửa thật mạnh vang lên–
Trái tim của Tô Đại đập dữ dội, nàng khó khăn nuốt nước bọt rồi mới lên tiếng hỏi: “Ai ở ngoài đó vậy?”
Bên ngoài vẫn là sự im lặng.
Gió thổi qua không để lại dấu vết, chỉ còn những chiếc lá non trên ngọn cây bị gió thổi kêu xào xạc.
Tô Đại muốn nhanh chóng quay lại phòng, vừa quay người thì lại một tiếng “cạch–” thật mạnh nữa giáng xuống cánh cửa.
Nàng sợ hãi làm rơi đèn lồng xuống đất, khi quay lại thì vẫn thấy bên ngoài tối đen như mực.
Trong ngõ Thanh Loa không có lấy chút ánh sáng.
Nàng đóng chặt cửa lại, cách biệt với tiếng gió và tiếng đập cửa bên ngoài, tay chân trở nên tê dại.
Minh Hỷ ngủ ở phòng bên, chỉ cách nàng một bức tường, thậm chí còn nghe được tiếng nàng ấy ngáy.
Nghe thấy tiếng người quen, cảm giác như có sinh vật sống ở bên cạnh, Tô Đại dần dần thở phào nhẹ nhõm.
Nàng nhớ lại những chuyện kỳ lạ đã từng nghe hồi bé, cứ chần chừ mãi không dám đi ngủ.
Khoảng nửa canh giờ sau, bên ngoài cửa sân lại đột nhiên vang lên một tiếng động thật mạnh. Tô Đại giật mình, tiếp theo cửa sổ phòng bị gió thổi bung ra, trong sân đột nhiên đổ một trận mưa lớn, ngay cả tiếng ngáy của Minh Hỷ cũng biến mất.
Nàng run rẩy gọi khẽ: “Minh Hỷ?”
Nàng áp sát
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bieu-muoi-kho-chieu-kim-moc-ly/3010538/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.