Chương 5: Cắt không đứt, gỡ càng rối * Chiếc đồng hồ quả quýt bị mất, cùng với việc nhắc đến Bộc Quân Dương đã khơi dậy nỗi buồn hiếm thấy trong lòng Ngô Thường. Sau khi gội đầu xong, cô dựa vào cửa sổ gỗ trên lầu, nhìn ra con đường ướt át bên ngoài. Nhắm mắt lại, cô có thể nghe thấy tiếng sóng biển, nếu lắng nghe kỹ hơn, còn có thể nghe thấy cả tiếng cột buồm của những chiếc thuyền nhỏ đang lên xuống. Ngô Thường thích nhất là nghe tiếng còi tàu khi khởi hành và trở về, âm thanh đó mang theo những tưởng tượng xa xôi của cô, khiến cô muốn đến bên kia bờ biển để nhìn ngắm. Nhưng, cô có thể đi đâu? Ngô Thường cảm thấy hơi mơ hồ. Tuy nhiên, nỗi buồn của cô chẳng bao giờ kéo dài lâu, bởi vì chú chó Vàng ở nhà bên đã ngậm một chú chó con đến. Vàng quen thuộc đặt chú chó mới sinh ra trước cổng nhà cũ, nhưng không vào nhà đi loanh quanh như mọi khi, mà lại sủa ầm ĩ về phía cửa sổ của Ngô Thường. Diệp Mạn Văn đẩy cửa đi ra với cái xẻng gỗ trong tay, dọa Vàng: “Còn sủa nữa là tao đánh đấy!” Dù nói vậy, bà vẫn tiện tay vớt một miếng thịt từ nồi canh gà vừa nấu chưa kịp bỏ muối và ném cho nó. Vàng không ăn, chỉ liên tục sủa. Ngô Thường chạy ra, đến trước mặt nó và hỏi: “Tặng cho tao à? Tao chỉ đùa với mày thôi mà!” Vàng quay đầu bỏ đi: hừ, nói là làm đó. “Nuôi nó đi.” Bà ngoại thở dài: “Cũng không thiếu miếng ăn của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bo-bien-anh-sao-co-nuong-dung-khoc/2897588/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.