Chương 122: Thiên Khê chào đón bạn * Hai ngày trước khi khu phức hợp khai trương, Ngô Thường nhận được một món quà —— nhà văn nổi tiếng Bộc Quân Dương cùng bạn bè trong giới nhà văn đã làm cho Thiên Khê một tấm áp phích văn hóa. Trên áp phích có rất nhiều câu danh ngôn trong sách cùng chữ ký của các tác giả, họ còn cho phép Ngô Thường có thể sao chép toàn bộ để in lên một bức tường trong Thiên Khê. Đây là một món quà vô cùng quý giá. Ngô Thường lập tức liên hệ với nhà thiết kế, quyết định làm gấp trong đêm. Suy đi tính lại, cuối cùng cô chọn vẽ trên bức tường lớn bên ngoài viện dưỡng lão. Tống Cảnh cầm tấm áp phích đó, yêu thích không rời tay. Cô ấy đầy mơ ước mà nói: “Thật ra mình cũng từng muốn làm nhà văn, nhưng mà trình độ của mình không được, cũng không tĩnh tâm ngồi xuống viết nổi.” “Nhưng cậu tĩnh tâm đọc được mà.” Ngô Thường chỉ chỉ vào cái kính cận nhỏ của cô ấy: “Không thì sao mà tròng kính càng lúc càng dày vậy.” Tống Cảnh cười hì hì. Cô ấy hỏi Ngô Thường: “Nhận được quà của Bộc Quân Dương, cảm giác ra sao?” “Muốn nghe thật lòng hả?” Ngô Thường hỏi. “Tất nhiên rồi.” “Không có cảm giác gì đặc biệt hết.” Ngô Thường nói: “Rất cảm động, nhưng không có cái cảm giác như cậu nói. Tống Cảnh à, mình đâu phải nữ chính trong mấy tiểu thuyết ngôn tình cậu đọc, mình đâu có nhiều tình tình ái ái như vậy.” Tống Cảnh bĩu môi: “Chính vì vậy cậu mới đi xa được đó. Có lúc mình thật sự rất ghen tỵ với cậu, cậu cái gì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bo-bien-anh-sao-co-nuong-dung-khoc/2897705/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.