Lý Đức Toàn ra hiệu, chúng ta nhanh chóng lui ra. Ta đang trên đường trở về, chợt thấy Thập Tứ chờ ở ven đường, trong lòng có chút buồn cười, hơn nửa tháng nay người này luôn bày ra vẻ mặt lãnh đạm với ta, làm sao mà hôm nay lại muốn nói chuyện đây? Tiến lên hướng hắn thỉnh an, hắn thở dài nói: "Nói ngươi vô tâm, nhưng ngươi lại ghé tới cung Lương phi nương nương. Nói ngươi có lòng, từ sau khi nương nương qua đời, Bát ca vẫn luôn đau buồn không thôi, cáo ốm ở nhà không lên triều. Thân thể vốn đã không tốt, nay tật ở chân bộc phát, đi lại khó khăn, những người không quan hệ gì biết được cũng tới nói ra vài câu an ủi, nhưng ngươi thì sắc mặt lạnh lùng, như thể không biết, một câu ân cần thăm hỏi cũng không có! Ngươi không nhớ tới những chiếu cố của Bát ca ngày thường đối với ngươi một chút nào sao? Xa không nói, gần nhất là lần này đây, nếu không có Bát ca, hiện tại ngươi chỉ sợ đã ở phủ thái tử! Nhược Hi, ngươi có biết Bát ca thất vọng đau khổ bao nhiêu không?"
Ta yên lặng một chút rồi nói: "Thập Tứ a ca, người đã nếm trải tư vị tương tư bao giờ chưa? Đó là một nhát đâm vào lòng, dù cho hoa thơm trăng sáng, cảnh đẹp trời quang thì cõi lòng cũng âm thầm đau đớn, ý niệm không sao bình lặng được. Hôm nay ta không còn có khả năng theo huynh ấy, trước kia thì do chính bản thân ta, hiện tại là tình thế không cho phép. Trước khi nương nương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bo-bo-kinh-tam/788507/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.