Buổi tối trở về phòng, cầm sợi dây đem ra nhảy nhưng cứ luôn bị vấp ngã, tâm tư khó mà tập trung, chán nản vứt sợi dây qua một bên rồi vào nhà nằm nghỉ. Nghe thấy có tiếng người gõ cửa vội vàng đứng dậy ra mở, Tiểu Thuận Tử đi vào, thỉnh an xong, đưa ta một phong thư, sau khi ta nhận lấy hắn liền vội vã bước đi.
Cầm phong thư trong tay ngẩn người ở bên ngoài một lúc mới đi vào nhà, ghé vào dưới đèn ngồi đọc.
" Hành đáo thủy cùng xử, tọa khán vân khởi thì " (Đi theo nguồn nước đổ, ngồi ngắm mây trời bay ) , nét chữ vô cùng sạch sẽ, xinh đẹp và kiên cường, đây là chữ của hắn sao? Đã tưởng là chữ của Thập Tứ a ca đã là tuyệt lắm rồi, không nghĩ tới chữ của hắn cũng không hề thua kém.
Vô thức ngắm nghía từng chữ , nét chữ của hắn tựa như có phần bình tĩnh đặc trưng của bản thân hắn, chậm rãi tiến vào trong lòng ta, phiền muộn tích tụ trong lòng cũng dần dần tiêu tán. Hé miệng khẽ cười, nhẹ thở dài, đặt giấy, mài mực, bắt đầu luyện chữ.
Nhìn chữ viết của hắn, không nhịn được muốn bắt chước bút tích của hắn đem viết lại "Hành đáo thủy cùng xử, toá khán vân khởi thì". Mơ mơ màng màng, tâm tư lại đắm chìm vào giấy trắng mực đen trước mặt, bỏ quên hết thảy những thứ xung quanh.
Mãi khi cảm thấy cổ có phần tê mỏi, ngẩng đầu lên thì thấy đêm đen đã trở nên sâu thẳm. Lập tức thu dọn giấy bút, vội vã đi rửa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bo-bo-kinh-tam/788517/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.