Dưới cửa cung, liễn xa buông rèm chậm rãi dừng lại.
Kỷ Thù trông như thể vẫn chưa tỉnh ngủ, nhẹ nhàng ngáp một cái: “Nhóc phế vật kia càng ngày càng to gan, bao nhiêu nam nhân nghe lời đều chướng mắt, cứ phải coi trọng kẻ phiền phức nhất.”
Nàng ấy nhắc đến chuyện vừa rồi Kỷ Sơ Đào đòi Kỳ Viêm trong phủ Vĩnh Ninh Trưởng Công chúa.
Kỷ Thù dùng ống tay áo che miệng, chỉ lộ ra đôi mắt phong lưu quyến rũ, chờ phản ứng của Kỷ Nguyên.
Không thể phân biệt được lúc này, sắc mặt Kỷ Nguyên là đang giận hay cười, khóe miệng cong lên một cách hoàn hảo, ngay cả dáng ngồi cũng đoan chính tao nhã, không có một chút lười nhác buông thả.
Đôi mắt phượng sắc bén sáng ngời tựa như mặt hồ sâu không thấy đáy. Một lát sau, Kỷ Nguyên nói: “Cũng không phải là không thể.”
Kỷ Thù không khỏi bất ngờ, đôi mắt xoay tròn: “Ý của trưởng tỷ là…?”
Kỷ Nguyên nói: “Chí ít Vĩnh Ninh đã nhắc nhở bổn cung, trừng phạt sói con không nghe lời, không phải chỉ có mỗi một cách ‘giết’ nó.”
Nàng ấy vừa muốn thuần hóa sói thành một con chó nghe lời, cũng muốn huấn luyện thỏ con mảnh mai thành thợ săn xuất sắc.
Kỷ Thù hiểu rõ, cất giọng trêu đùa: “Thế thì chắc chắn sẽ thú vị hơn là giết chóc.”
Dứt lời, nàng bế con mèo đang vờn chuông chơi đùa, đặng đứng dậy gật đầu với Kỷ Nguyên: “Xe ngựa của quý phủ ta đã đến, cáo từ.”
Kỷ Nguyên không giữ lại, tùy ý nói: “Lần sau rảnh rỗi thì vào cung chơi nhiều một chút.”
Lụa mỏng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bon-cung-khong-the/2433345/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.