"Im miệng!" Lâm Tu Duệ không thể nhịn nổi nữa, giận dữ lên tiếng, gân xanh trên trán hắn dựng đứng lên. Thi thể của Trương Thị còn chưa lạnh mà Lâm Tương đã điên loạn thành như vậy, nếu như truyền ra ngoài, ai không biết chuyện còn tưởng thật là Vương phủ thật sự đã làm ra chuyện gì thương thiên hại lí nữa.
"Đúng là nói bậy nói bạ!"
Lâm Tương còn đang nhìn xung quanh, cả người như là bị mộng du, giật phắt cái chăn trên giường đắp lên người, hét lên: "Ta không có nói bậy, sao các người lại không tin ta chứ?"
Lục Chi mãi chưa quay lại, sắc mặt của lão phu nhân trong phòng đã đen lại càng đen hơn, đèn lồng bên ngoài bị gió thổi bay qua bay lại, ánh sáng trở nên sáng hơn một chút.
Triều Tịch đứng đối diện với cửa sổ đột nhiên mở miệng, giọng nói có chút run rẩy: "Đèn lồng, đèn lồng cháy rồi!"
Mọi người đều quay qua nhìn, xuyên qua lớp giấy mỏng của song cửa sổ có thể nhìn thấy một đốm lửa cháy rất lớn, tro giấy trắng mang theo tia lửa rơi từng mảnh xuống đất, nhưng sau khi tia lửa cuối cùng bị dập tắt, cánh cửa phòng bị gió thổi một cái, phát ra một tiếng ầm.
Lâm Tương hoảng sợ nhảy dựng lên, cả người co ro vào trong góc tường, trong miệng không ngừng lầm bà lầm bầm: "Bà ta đến rồi, bà ta đến rồi."
Trương Nghi Lâm Dường như cũng bị cảnh tượng này dọa cho không nhẹ, run giọng nói: "Ai đến?"
"Nương ta!" Lâm Tương không ngừng run rẩy, gương mặt bởi vì sảy thai mà trở nên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bop-chet-doa-hoa-sen-trang-kia/2257231/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.