Cả câu chuyện nhìn bên ngoài có vẻ rất đơn giản, là một hộ vệ cấp thấp nhất của Triều Vân Viện, tiền lương hàng tháng của Triệu Toàn không nhiều, lại bởi vì lớn lên không được dễ nhìn lắm nên mãi vẫn chưa cưới được thê tử, mỗi tháng đến lúc nghỉ cực thích đi uống rượu mua vui.
Mãi cho đến một tháng trước không cẩn thận nhiễm bệnh, chi hết cả tiền tích lũy của cả đời cũng không đủ, hắn ta không muốn chết, mượn tiền khắp nơi cũng không thấy đỡ hơn, còn thiếu nợ bên ngoài không ít ngân lượng.
Trùng hợp là hôm đó hắn ta trực, Trương Thị thần trí không rõ ràng lại nổi điên lên, cắm hết trang sức lên khắp người, rồi muốn xông ra khỏi viện, sau khi các nha hoàn và ma ma kéo người về thì liền rớt một cây trâm vàng, Triệu Toàn bị ma xui quỷ khiến mà cúi người xuống lặng lẽ cầm cây trâm kia đi giải quyết vấn đề trước mắt của hắn ta.
Nhưng mà bệnh trạng cũng không thấy đỡ hơn, cái động không đáy này hắn ta không có cách nào lấp được, sau khi đột nhiên phát tài một lần, hắn ta liền đặt chủ ý lên đống trang sức của Trương Thị. Trương Thị bệnh đã lâu, người làm trong viện đã lơi lỏng từ sớm, chuyện này ngược lại lại tạo điều kiện cho Triệu Toàn, sau khi trộm một lần mà không bị ai phát hiện ra, lá gan của hắn ta lại lớn hơn.
Có lần một rồi cũng có lần hai, từ sự sợ hãi nhát cáy lần đầu đến thong thả bình thường của sau này, trong khoảng thời gian
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bop-chet-doa-hoa-sen-trang-kia/2257232/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.