Ngày hôm sau, trời vừa bắt đầu tờ mờ sáng thì Cố Hoài Du đã phải dậy thật sớm, sau khi tắm rửa xong thay một bộ y phục Thải Lý*, ngồi trước bàn trang điểm để cho Lục Chi trang điểm cho nàng. Gương mặt vốn dĩ đã kiều diễm sau khi được chăm chuốt tỉ mỉ thì đẹp như là mẫu đơn vừa mới chớm nở sớm mai, mái tóc đen như thác nước được xoã ra, đuôi mắt hoa đào được tô thêm chút hồng, dưới ánh nến mờ ảo con ngươi giống như là móc câu, khiến cho người khác không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
Lục Chi cầm lấy cái lược cứ chải mái tóc đen hoài, sau khi búi cho nàng một mái tóc thiếu nữ thì nuốt nước miếng ừng ực mà nói: "Tiểu thư, người thật đẹp."
Cố Hoài Du nhìn mình trong gương đồng, bỗng chốc nở một nụ cười, cuộc đời này của nàng đã hoàn toàn khác trước, không còn thê thảm, cũng không còn cô độc nữa, không phải chịu những lời đồn đại đàm tiếu, cũng không phải sống không bằng chết nữa. Tất cả mọi chuyện của đời trước như mây tan theo gió, bây giờ nàng cũng có người yêu nàng, và người mà nàng yêu.
"Tiểu thư, người dùng một ít đồ trước, lễ cập kê vừa lâu lại vừa phức tạp, sau khi bận xong chắc cũng đến trưa rồi." Hồng Ngọc bưng một cái khay vào, lấy những đồ ăn chuẩn bị trên khay đặt lên bàn.
Cố Hoài Du gật đầu, vừa mới ăn được mấy miếng thì Lâm Tu Ngôn đã đến rồi, phía sau hắn còn có mấy nha đầu bưng theo mấy cái hộp.
"Sao Đại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bop-chet-doa-hoa-sen-trang-kia/2257309/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.