Giờ Mẹo ngày hôm sau, Cố Hoài Du thức giấc từ sớm, ánh mặt trời bên ngoài còn chưa sáng hẳn, nến long phượng trong phòng tân hôn đã cháy suốt một đêm, chiếu ánh sáng mập mờ không rõ qua lớp màn thêu hình uyên ương nghịch nước.
Nàng ngẩng đầu nhìn qua, Tống Thời Cẩn nhắm mắt bên cạnh đang ngủ say, ánh sáng bên trong màn có hơi tối, hàng lông mi cong dài của hắn che khuất một góc nhỏ xíu trên gương mặt, sống mũi cao, hô hấp đều đều, hai tay còn ôm lấy vòng eo của nàng, không hề có dấu hiệu là sẽ thức giấc.
Cố Hoài Du nghĩ một lát, nhấc tay lên, nhẹ nhàng chạm lên gương mặt nghiêng nghiêng của hắn, sau đó vuốt dọc theo sống mũi.
Cảm giác này thật kì diệu, nàng gả cho Tống Thời Cẩn, từ nay về sau nàng đã có một mái nhà chân chính, hai chữ phu thê chính là thân phận mới của nàng và hắn, mỗi một kiểu xưng hô khác biệt đều có thể khiến cho trái tim nàng rung động.
Vốn dĩ nàng tưởng là phải gom hết dũng khí dữ lắm mới dám đi thử, mới có thể chấp nhận hắn, nhưng mà tất cả những gì xảy ra đều thuận theo tự nhiên, không có chút xấu hổ cùng nhẫn nại nào cả, chỉ có niềm yêu thích mà thôi.
Ngọn lửa đốt hết chút tim nến cuối cùng, ánh sáng le lói đôi chút rồi sau đó căn phòng hoàn toàn bị bóng tối bao trùm.
Bàn tay của Cố Hoài Du còn dừng ở trên đầu mũi hắn, nàng đang chuẩn bị thu tay về thì đột nhiên bên cạnh có một bàn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bop-chet-doa-hoa-sen-trang-kia/2257316/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.