—
Hơn nữa, hành vi gần đây của anh ngày càng khó đoán.
Điều này khiến cô có cảm giác xa lạ.
Một cảm giác không thể kiểm soát.
Lê Cửu cau mày, trong lòng dâng lên một cảm giác bực bội.
Những thứ không thể kiểm soát, lý trí cô nên rất phản cảm.
Nhưng thực tế, cô lại không ghét.
Rốt cuộc là vì sao?
Lúc này, Bạch Ngọc Tú và Kỳ Cảnh Từ cùng bước đến.
“Tiểu Dao, em và tiểu tẩu tử đang nói gì vậy?” Bạch Ngọc Tú hỏi.
“Không có gì, chỉ là bất ngờ gặp nhau ở đây thôi.”
Nói rồi, Bạch Mộ Dao nhìn Lê Cửu và Kỳ Cảnh Từ, ánh mắt đầy kinh ngạc và không thể tin.
“Tiểu Dao, sao em lại nhìn tam ca như thế?”
Bạch Ngọc Tú thấy cô không chớp mắt nhìn Kỳ Cảnh Từ, trong lòng khẽ lo lắng.
Tiểu Dao từ nhỏ đến lớn đều rất kiên định với những thứ mình muốn, nhất định phải có bằng được.
Cô không phải vẫn còn chút tình cảm với tam ca chứ?
Bạch Mộ Dao không chú ý đến ánh mắt kỳ lạ của anh, tầm nhìn đều đặt lên Kỳ Cảnh Từ, khẽ chép miệng: “Em chỉ không ngờ, tam ca sau khi có hôn thê lại thay đổi nhiều như vậy.”
Nghe câu trả lời này, Bạch Ngọc Tú thở phào nhẹ nhõm.
“Có à?”
Kỳ Cảnh Từ nhướn mày, hơi ngạc nhiên, rồi theo phản xạ nhìn về phía Lê Cửu, lại nhanh chóng rời mắt.
“Có chứ có chứ.”
Bạch Mộ Dao gật đầu, xem ra yêu đương thực sự có thể thay đổi một con người!
Cô có nên thử…
Khoan đã, thôi bỏ đi.
Bây giờ, tìm một người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/boss-co-ay-luon-thich-ngu/2866575/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.