—
Bạch Mộ Dao bỗng kêu lên một tiếng kinh hãi.
Chỉ thấy phía trước họ không biết từ đâu xuất hiện một con ngựa.
Nó hoành hành vô pháp trong sân, móng ngựa đạp loạn, tung lên một làn bụi cát.
Tiếp theo, nó lại lao thẳng về phía họ, móng ngựa hướng thẳng đến Lê Cửu.
Bạch Mộ Dao không kịp nghĩ nhiều, đồng tử co lại, miệng nhanh hơn não, thốt ra: “Lão đại, cẩn thận!”
Lê Cửu ánh mắt trầm xuống, thân mình phản ứng theo bản năng, lăn một vòng, tránh khỏi móng ngựa giẫm nát.
“Lão đại!
Chị không sao chứ?”
Bạch Mộ Dao nhanh chóng chạy tới đỡ cô dậy.
“Không sao.”
Lê Cửu cử động cổ tay, phát hiện lòng bàn tay có một chỗ bị trầy xước vì va vào đá.
Cô nhìn con ngựa phát cuồng kia, giọng nói lạnh lùng, “Con ngựa này từ đâu ra vậy?”
“Nhanh nhanh!
Bắt nó lại cho tôi!”
Lúc này, một người phụ nữ cầm roi ngựa chạy tới, chỉ đạo những nhân viên theo sau với vẻ kiêu ngạo: “Bắt nó lại cho tôi, hôm nay tôi phải dạy dỗ con thú này một trận!”
Người phụ nữ có gương mặt thanh tú, mặc một bộ đồ bó sát màu đỏ, đi đôi giày Martin, nhưng vẻ kiêu căng trong ánh mắt khiến cô trông đặc biệt cay nghiệt.
Lê Cửu nheo mắt, bước tới trước mặt cô ta, hỏi: “Con ngựa này là cô thả ra?”
Người phụ nữ lúc này mới nhìn cô, đánh giá từ trên xuống dưới, rồi từ mũi hừ ra một tiếng, hỏi nhân viên phía sau: “Không phải nói hôm nay đã bao cả sân rồi sao?
Sao lại để người ngoài vào?”
Nhân viên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/boss-co-ay-luon-thich-ngu/2866576/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.