—
Ban đầu tưởng rằng đã thoát được một kiếp nạn, nhưng sau khi nghe lời nhắn từ Bạch Mộ Dao nhờ người truyền lại, Tả Minh chỉ biết: “…”
Được rồi, không thoát được.
Anh thở dài, chấp nhận số phận mà quay trở lại phòng khách.
Bạch Mộ Dao đang từ tốn uống trà, thấy anh vào liền nhướng mày, giọng nói mang chút châm biếm: “Đội trưởng Tả bận xong nhanh vậy sao?”
Tả Minh: “…”
Anh cười gượng, “Vốn dĩ cũng không có gì để bận…”
Nghe vậy, Bạch Mộ Dao nhướng mày, lơ đãng nói: “Vậy sao?
Hai vị lão gia nhà Lê và Kỳ bị bắt cóc, tôi cứ tưởng đặc quản cục các anh sẽ bận tối mặt mũi, không ngờ đội trưởng Tả lại nhàn rỗi đến vậy.”
Tả Minh vốn đang cười lấy lòng, nghe câu này, sắc mặt lập tức thay đổi, trợn to mắt nhìn cô, câu hỏi thoát ra theo bản năng: “Sao cô biết!”
Anh chỉ vừa mới nhận được thông báo trên đường về, dù lòng dạ bàng hoàng, nhưng nghĩ đến cô đang ở đây nên vẫn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Vậy cô đã biết từ khi nào…
Bạch Mộ Dao khẽ cười, khẽ khàng: “Tôi muốn biết gì, tự nhiên sẽ biết.”
Tả Minh ánh mắt trầm xuống, giọng nói cũng trở nên nghiêm túc hơn: “Bạch tiểu thư muốn tìm hiểu điều gì từ tôi?”
Anh nghĩ rằng Bạch Mộ Dao gọi mình lại là vì chuyện này, nhưng không ngờ cô lại lắc đầu.
“Tôi không muốn tìm hiểu.”
Tả Minh càng thêm nghi hoặc.
Nếu không phải để hỏi chuyện này, vậy cô muốn gì?
Bạch Mộ Dao đặt chén trà xuống, đứng dậy, mắt nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/boss-co-ay-luon-thich-ngu/2868214/chuong-568.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.