—
Bạch Mộ Dao và Ninh Phong cùng những người khác đều nhất thời tưởng rằng mình nghe nhầm.
“Không, Tam ca, anh nói… ai?”
Bạch Mộ Dao không thể tin nổi nhìn Kỳ Cảnh Từ.
Bạch Ngọc Tú lập tức giải thích: “Là Tiểu Cửu, Tiểu Dao, chúng tôi đã thấy trong camera giám sát của nhà họ Vân, người của đội hai đã đưa Tiểu Cửu đi.”
Bạch Mộ Dao: “…”
Ninh Phong: “…”
Người của đội hai: “…”
Mắt các người có thể không tốt, rõ ràng là cô ấy dẫn chúng tôi đi, chứ không phải chúng tôi đưa cô ấy đi.
Bạch Mộ Dao cảm thấy đau đầu, cố gắng giải thích: “Tam ca, đây chắc chắn là một sự hiểu lầm!
Để em giải thích—”
Còn chưa kịp nói xong, Ninh Phong đã chen ngang: “Tôi cảnh cáo các người, đừng có vu khống!
Khi nào chúng tôi đưa cô ấy đi?
Rõ ràng là cô ấy tự— ưm ưm ưm!”
Bạch Mộ Dao nhanh tay bịt miệng anh lại, mắt liếc điên cuồng: Thằng nhóc!
Bọn họ bây giờ vẫn chưa biết thân phận của đại ca!
Nếu nói lung tung, đến lúc đại ca trách tội, mày chết chắc!
Ninh Phong: “…”
Tôi muốn chửi người quá.
Nói cũng không được, đánh cũng không được, lẽ nào chúng tôi cứ phải chịu oan ức như vậy sao?
Kỳ Cảnh Từ nhíu mày, “Cậu nói gì?”
“Không có gì.”
Bạch Mộ Dao buông tay, lau miệng vào áo Ninh Phong, cười hỏi: “Tam ca, tại sao anh lại chắc chắn rằng… ừm…
Tiểu Cửu là do chúng tôi đưa đi?”
Bạch Ngọc Tú: “Sau khi nhà họ Vân xảy ra chuyện, Tiểu Cửu đã tới đó, rồi không thấy ra ngoài nữa, trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/boss-co-ay-luon-thich-ngu/2868234/chuong-588.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.