—
Bạch Mộ Dao kẹp giữa hai người này, mặt đầy vạch đen, gương mặt âm u, không nhịn nổi nữa liền gỡ tay của Ninh Phong ra, không thể chịu nổi nói: “Hai người đã đủ chưa!”
Hai người lập tức im bặt.
Ninh Phong ngoan ngoãn đứng qua một bên, thu lại vẻ khiêu khích, Bạch Ngọc Tú cũng bình tĩnh trở lại, cúi đầu chỉnh lại quần áo.
Bạch Mộ Dao đau đầu xoa xoa huyệt thái dương, bất đắc dĩ nhìn Kỳ Cảnh Từ: “Tam ca, Lão…
Lê Cửu thực sự đang ở chỗ chúng em, nhưng… sự việc không như anh nghĩ.”
“Vậy là như thế nào?”
“Cái này…”
Bạch Mộ Dao do dự không nói được.
Kỳ Cảnh Từ nhìn sâu vào mắt cô, thay đổi giọng điệu: “Mộ Dao, anh không cần biết các em vì lý do gì mà đưa Cửu Cửu đi, nhưng bây giờ lập tức trả cô ấy về, nếu không, em hiểu tính cách của anh, chuyện gì xảy ra tiếp theo anh cũng không dám chắc.”
Bạch Mộ Dao nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ, nhìn chăm chú một lúc, như thể cuối cùng đành chấp nhận, hừ một tiếng: “Được rồi, chịu thua anh.”
Cô thở dài, cười nhẹ: “Tam ca, nói thật với anh, người thực sự không phải do chúng em đưa về, mà là do lệnh của lão đại.”
Kỳ Cảnh Từ nhíu mày: “Cửu Thần?”
“Đúng vậy.”
Bạch Ngọc Tú và Lục Thanh Nhiên nhìn nhau, vẻ mặt mờ mịt.
Lục Thanh Nhiên lên tiếng hỏi: “Tiểu Dao, Cửu Thần đưa Tiểu Cửu đi làm gì?”
Bạch Mộ Dao đảo mắt: “Anh hỏi em, em biết hỏi ai?”
Cô quay lại nhìn thẳng vào mắt Kỳ Cảnh Từ: “Vì vậy, anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/boss-co-ay-luon-thich-ngu/2868235/chuong-589.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.