Đứa bé trai bằng giấy mặc áo rực rỡ đủ màu vin vào cửa sổ từ từ lộn vào trong, phát ra âm thanh giấy cọ vào nhau sột soạt.
Kha Tầm không dám cử động, tầm mắt vẫn dừng lại ở khoảng tối trước mặt cách đó không xa.
Tiếng giấy cọ vào nhau bên tai càng ngày càng gần hơn, mang theo cơn gió lạnh thấu xương từ cửa sổ.
Tiếng động ngày một gần, cái lạnh len lỏi vào trong cốt tủy cũng ngày càng nặng nề, rồi bỗng nhiên mùi tro bụi đặc quánh xộc vào mũi và miệng.
Không phải mùi tàn thuốc, cũng không phải tàn nhang đèn mà là mùi nhựa đường, mùi hôi, mùi của… hài cốt bị đốt thành tro.
Khí quản của Kha Tầm co lại suýt nữa ho ra, cậu cố gắng cắn mạnh đầu lưỡi để kìm lại, cơ thể khẽ run lên nhè nhẹ, ngay sau đó, một cái quần giấy màu sắc rực rỡ xuất hiện trong tầm nhìn.
Kha Tầm nghe thấy tiếng giấy vang lên trên đầu, sột sà sột soạt, càng ngày càng gần lại, càng ngày càng vang rõ hơn, mùi khí lạnh và bụi tro đè nặng như có thực thể khiến ngực cậu khó chịu không thôi, dưới lớp da như bị thứ gì nhồi chặt, cả người cứng đanh sưng tấy như sắp nổ tung.
Căn phòng yên lặng đến đáng sợ, khiến cho tiếng giấy vang lên lại càng đáng sợ.
Kha Tầm cảm nhận được Mục Dịch Nhiên bên cạnh không hề nhúc nhích, hoàn toàn giống như một tảng đá, bỗng nhiên cậu lại thấy mình và hắn như bị cả thế giới bỏ rơi, lúc này đây không ai có thể tới cứu hai người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/buc-tranh-kinh-hoang/987839/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.