"Anh hủy hoại đôi tay của tôi… chỉ để Quý Hàm có thể thay thế tôi sao?"
Đối mặt với câu hỏi ấy, Cố Thời ngừng lại vài giây rồi mới trả lời.
"Hàm Hàm muốn ở lại trong nước. Cô ấy không giống em, không có danh tiếng cao trong nước, các bệnh viện hàng đầu đều không nhận. Cô ấy chỉ có thể vào bệnh viện của em. Nhưng em cứ yên tâm, em nhường vị trí đó, Hàm Hàm cũng sẽ không tính toán chuyện em làm tổn thương tay cô ấy nữa. Sau này em chỉ cần làm Cố phu nhân tốt là đủ rồi."
Thì ra là như vậy…thì ra là để cô ta có thể dễ dàng cướp đi tất cả của mình.
Nhìn người đàn ông trước mặt, Diệp Thanh cảm thấy xa lạ vô cùng, như thể cô chưa từng quen biết anh ta. Hóa ra, đây mới là Cố Thời thực sự.
Nước mắt cô rơi từng giọt, tim đau như d.a.o cắt. Cô đẩy mạnh Cố Thời ra, hét lên đầy tuyệt vọng.
"Anh dựa vào đâu mà quyết định thay tôi! Đó là danh dự mà tôi đã nỗ lực đến tận hôm nay mới có được, anh lấy tư cách gì để trao nó cho Quý Hàm!"
Từ trước đến nay, trong mắt Cố Thời, Diệp Thanh luôn là một người dịu dàng, biết điều. Cô hiểu anh ta bận rộn, nên luôn nhẫn nhịn, dù có bị ấm ức chỉ cần anh ta dỗ dành một chút là có thể tha thứ. Ngay cả lần này, Cố Thời cũng nghĩ như vậy.
Anh ta cho rằng sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Quý Hàm, trả hết nợ tình cảm với cô ấy, thì sẽ bù đắp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/buoc-qua-dau-thuong/2792078/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.