Agnès chưa về văn phòng, tôi rửa cái ly bourbon và ném vỏ chai vào thùng rác. Rồi tôi mở hộc tủ lấy ra khẩu 38. Có một lớp bụi nhỏ phủ lên, điều đó chứng tỏ rằng tôi không mấy khi sử dụng nó.
Tuy nhiên có những vụ việc mà ta phòng trước vẫn hơn và công việc tôi đang làm dây có vẻ đang xếp vào loại đó lắm. Đến lúc này tôi đã gần như chắc chắn là Năm mươi Năm mươi Connolly thật tình muốn giúp tôi dể trả lại món nợ nho nhỏ ngày xưa nhờ tôi mà hắn tránh khỏi nằm ấp từ hai đến năm năm. Nếu hắn thấy cần phải báo cho tôi biết, điều đó có nghĩa là bọn kia quả thật nguy hiểm.
Tôi luồn khẩu 38 vào túi áo trong, để lại vài chữ cho Agnès biết có thể tôi không trở về rồi đi đến chỗ đậu xe. Tôi xem xét lại xăng dầu và nước rồi bước lên, hướng về phía nhà riêng của gia đình Cole.
Trong khi rời khỏi trung tâm thành phố, tôi cố gắng nhớ lại những gì đã biết về gia đình nọ. Tên thời con gái của bà Cole không lạ với tôi. Còn cái chết của người cha bà, ông tỉ phú đó, đã từng làm ồn ào một dạo. Lão ta đã trả nợ cho khách hàng năm 1929 bằng cách nhảy qua cửa sổ văn phòng đặt ở lầu mười lăm.
Khi đến Whitegates, tôi hiểu rằng họ nhà Cole mặc dù lâm chính khó khăn kia, vẫn gặt hái được nhiều thành công. Họ sống trong một ngôi nhà hai tầng lầu, chung quanh là một khu vườn tuyệt đẹp và đứng trên một con đường
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/buoi-hen-cuoi-cung/311842/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.