Đoạn Tự Lý cầm ly nước lạnh, dựa người vào quầy tủ.
Cậu lặng lẽ quan sát Hứa Yên ung dung mở hộp bánh kem, cắm nến, tỉ mỉ tạo ra một không khí ấm cúng.
Cô ấy hành xử cứ như đang ở nhà mình vậy.
Còn giữa Cao Minh Lãng và Đoạn Tự Lý, vẫn có một chút khách sáo, xa cách.
Bầu không khí trở nên lạ lùng.
Cuối cùng, như hạ quyết tâm, Cao Minh Lãng cầm một chiếc vương miện giấy bước đến trước mặt Đoạn Tự Lý: “Tự Lý… sinh nhật cậu…”
Chỉ một ánh mắt lạnh lùng của Đoạn Tự Lý đã khiến cậu ta lùi bước.
Cậu bước tới quầy bar, rót một ly nước đá, uống cạn rồi quay lại nhìn Cao Minh Lãng: “Có gì thì nói thẳng đi.”
Theo phản xạ, Cao Minh Lãng liếc về phía Hứa Yên, trong mắt cô có một chút động viên.
Cậu hít một hơi sâu, bước đến gần Đoạn Tự Lý, mặt đỏ bừng, đứng lưỡng lự một lúc lâu, cuối cùng lại không thốt được lời nào.
Đoạn Tự Lý khẽ lắc ly đá trong tay.
Đúng lúc Hứa Yên nghĩ rằng cậu không thoải mái khi có mặt mình ở đây, định đứng dậy ra ban công tránh đi, thì Đoạn Tự Lý bất ngờ mở lời:
“Cô bé tiểu học ổn chứ?”
Câu hỏi vang lên như chiếc nắp chai soda vừa bật mở.
Bầu không khí căng thẳng bỗng chốc được xua tan.
Cao Minh Lãng thấy tim mình ấm lên: “Con bé tự chạy ra biển, cố ý dọa tôi một trận. Cậu cũng biết tính nó rồi đấy, luôn ầm ĩ như thế, lần này tôi thực sự bị dọa sợ.”
Những lời đã chuẩn bị
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/buom-den-xuan-phong-luu-hoa/2869893/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.