Lúc ấy Sở Tú Nương đã cho rằng ý tứ của con trai chính là ghét bỏ bà không có văn hóa, không biết một chữ to, phu nhân làm con trai có mặt mũi, mà mẹ ruột không biết chữ thì làm con trai không có mặt mũi.
Bị con trai k ích thích như vậy, Sở Tú Nương cũng hạ quyết tâm muốn học chữ, vì thế mà bà đã nhờ nhà mẹ đẻ mời cho bà một nữ tiên sinh vào phủ để dạy bà học chữ.
Nói với người bên ngoài vị nữ tiên sinh này là thị nữ mới của Sở Tú Nương, nhưng trên thực tế lại là lão sư dạy bà học chữ.
Nhưng rốt cuộc Sở Tú Nương không có cơ sở, người cổ đại muốn học chữ là một ngạch cửa rất cao, bà còn có một tật xấu là chỉ cần nắm lại tay thì sẽ run, chữ mà bà viết ở trên giấy còn khó coi hơn so với gà bới.
Sau khi kiên trì nửa tháng bà cũng chưa viết được tên của mình, chồng bà đã khuyên bà không cần khó xử bản thân, con dâu cũng đã vào cửa, về sau bọn họ chỉ cần an tâm hưởng phúc, hà tất phải lăn lộn ra những việc này để khó xử chính mình.
Sở Tú Nương nghe thấy lời nói của chồng bà cũng có chút đạo lý, cho nên bà không còn giãy giụa liền từ bỏ suy nghĩ muốn tiếp tục học chữ.
Sở Tú Nương bất chấp tất cả nghĩ: Con trai muốn ghét bỏ thì ghét bỏ, dù sao thì bà cũng là mẹ của nó, còn nó là con trai của bà, vô luận như thế nào thì bà cũng không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ca-nha-thai-pho-xuyen-khong-den-hien-dai/1136732/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.