Rốt cuộc Cảnh Lâm cũng chỉ là một cậu bé, vẫn còn chưa biết cách che giấu cảm xúc của chính mình, cậu vừa nghe thấy Đái Lộ nói mình phải ăn cơm ở nhà ăn trong ký túc xá, cậu không khỏi nghĩ đến hương vị đồ ăn của nhà ăn trong bệnh viện.
Cảnh Lâm duỗi tay túm lấy quần áo của Cảnh Tình, nhỏ giọng hỏi: “Chị ơi, ta không đi đến nhà ăn để ăn cơm được không? Ta muốn ăn gà rán.
”Hôm qua lúc trở về nhà bọn họ đã đi ngang qua một cửa hàng bán gà rán, Khâu Thành Cảnh đã thuận tay mua ba phần gà rán ở cửa hàng ven đường, ẩm thực của Cảnh gia luôn lấy thanh đạm làm chủ, sau khi gà rán được bỏ thêm sốt cà chua đã làm cho Cảnh Lâm muốn ngừng mà không được, ngày hôm qua cậu ăn qua một lần, vẫn luôn nhớ thương đến tận bây giờ.
Cảnh Tình không cần nghĩ ngợi liền phủ quyết: “Đương nhiên không được, những người xuyên không khác đều ăn cơm ở đây, chúng ta cũng không thể làm ra chuyện khác biệt.
”Nhìn thấy trên mặt Cảnh Lâm lộ ra vẻ sầu khổ, Khâu Thành Cảnh vội vàng trấn an: “Đồ ăn ở nhà ăn của phòng quản lý chúng ta cũng rất ngon, ngon hơn gấp mấy lần nhà ăn của bệnh viện, đặc biệt là thịt kho tàu của đầu bếp ở đây làm, béo mà không ngán, chỉ cần ăn qua một lần, không có người nào dám nói là không ngon, hơn nữa nếu các ngươi muốn ăn đồ ăn vừa đa dạng vừa ngon, thì có thể gọi món ăn có nhà ăn nhỏ.
”Hiện giờ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ca-nha-thai-pho-xuyen-khong-den-hien-dai/1136733/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.